Friday, December 25, 2015

[Truyện dài] CÀ PHÊ CHIỀU THỨ 7 - SÁNG TÁC CỦA TÔI

CÀ PHÊ CHIỀU THỨ 7



CHƯƠNG 1

"Tình là tình nhiều khi không mà có, tình là tình nhiều lúc có như không..."

Hôm đó là một chiều cuối tuần. Trời nắng nhẹ nhưng cũng đủ làm ướt áo ai đang đi bộ trên đường. Trên trời mây xanh không nhiều và có vài con chim sẻ nhảy nhót tìm bữa trưa vội vàng.

- Chắc là vậy. Hà Nhi nghĩ trong đầu, giờ này gần 1 giờ chiều rồi, lũ chim đó chắc chắn là đang tìm thức ăn thôi. Chứ giờ này có ai hay con gì ngu ngu không có việc mà ló mặt ra đường chứ.

Cậu nhóc có cái tên nghe như con nít này năm nay 21 tuổi, thân hình nhỏ bé, mắt cận. Cậu đang học một trường cao đẳng ở Sài Gòn. Vì là người ở tỉnh lên đây học nên Hà Nhi phải ở trọ gần trường, và cậu ngoài đi bộ đến trường thì chẳng có phương tiện gì để đi. Dưới cái nắng của Sài Gòn ấy, cậu nhóc của chúng ta vừa đi vừa đeo tai nghe nghe nhạc từ chiếc điện thoại "chọt chọt" cảm ứng nhỏ xíu của mình.

Giọng hát của Phương Vy cứ như thỏ thẻ bên tai cậu, bài hát này cũng hay nữa. Chỉ có điều là nếu như không đi học buổi chiều thì nằm ở nhà nghe bài này sẽ thích hợp hơn vì nó dễ buồn ngủ. Bài Tình có như không.

Từ nhà trọ của nhóc Hà Nhi đến trường đi bộ khoảng 10 phút đúng. Nhưng ngày nào cũng vậy, cậu vừa đi vừa ngó nhìn xung quanh nên cứ 15 phút là mới đến nơi. Trên đường đi, có một ngôi chùa nhỏ là Vệ Quốc Miếu. Hà Nhi nghe bà chủ nhà trọ nói, đó là ngôi chùa của người Hoa vì dân cư vùng này chủ yếu từ gốc Hoa. Ngôi chùa có khoảng sân rất rộng, có một tượng phật bà Quan Âm lớn giữa hồ cá, có một cái cây to to nữa. Lúc trước khi mới nhập học, trường của Hà Nhi học một tuần ở đây, trong hội trường lớn của chùa. Hà Nhi rất thích ngồi ghế đá, nhìn xung quanh và thưởng thức không khí trong lành yên tịnh ở đây. Lần nào đi ngang đây là cậu lại nhìn vào.

- Ah... Ngày mai là chủ nhật ! Yeah... nghỉ học hú hú !. Hà Nhi chợt thấy vui vì điều đang suy nghĩ. Cậu có thể ngủ cả ngày, xem phim hoạt hình cả ngày, hoặc đi nhà sách, siêu thị nữa. 

- Nè, trễ rồi đó ! Nhanh lên chứ, lên xe đi tui chở !. Minh Đăng chạy xe đạp từ đằng sau nói và dừng lại kéo tên nhóc của chúng ta lên xe đạp.

- Ừ, tí nữa là quên !. Một nụ cười nhỏ bé cũng như thân hình của chủ nhân nó - Hà Nhi - Sao bữa nay ông đi trễ vậy, bình thường thấy ông đi sớm lắm mà ?

- Tui đi photo báo cáo cho thầy, ông làm chưa Nhi ?
- Chết thiệt, tui làm rồi mà quên chưa in, lát in luôn.

Và cả hai đi về phía trường. Minh Đăng là tên bạn thân của Hà Nhi, hắn sống cách nhà trọ Hà Nhi khoảng 7 phút đi bộ - vẫn là đi bộ nhỉ ? vì nhóc Hà Nhi của chúng ta không xe mà. Minh Đăng là người ham hố nhiều thứ, hắn biết nhiều, chơi game giỏi và chăm học. À quên còn là thanh niên cứng nữa. Nhiều lần kỳ thi tới, hắn qua nhà Hà Nhi thấy cậu nằm ngủ ngon lành liền lôi dậy, chỉ làm bài tập, ôn bài cho cậu. Vì Hà Nhi tính tình hiền lành, ít nói biết lắng nghe và không cãi lại (trong mắt Minh Đăng) nên cứ thế Minh Đăng coi như đàn anh, thích ra vẻ người lớn nên hay qua nhà Hà Nhi dạy cậu học bài.

Ngôi trường của Hà Nhi đang học như một cái hộp hình chữ nhật. Ngang chừng 8m cao bao nhiêu "tác giả" không nhớ nữa, hihi. Có 8 tầng, tầng thứ 8 vừa là sân thượng luôn. Lên đó gió mát đừng hỏi luôn. Hôm nay bạn Hà Nhi của chúng ta học ở đó nha.

Hà Nhi cảm ơn Minh Đăng xong là chạy đi photo báo cáo liền cho kịp nộp cho thầy. Phòng photo nằm dưới tầng trệt, ngay ở gầm cầu thang lên xuống chính nên dễ đi tới.
Bài báo cáo của Hà Nhi không dày, vì cậu mấy hôm nay bí quá nên không có đầu tư vào. Toàn là tới 9 10 giờ đêm là đóng bài tập đi, lên facebook chơi CafeLand không hà. Không phải phô trương chứ cái game ấy, bạn Hà Nhi của chúng ta giỏi lắm, level là 73 đó, còn của người hướng dẫn game thì 60 thôi. Hà Nhi chỉ thích chơi game kiểu không cần phải online nhiều, mua sắm này nọ hay đánh chém máu me. Cậu thích game nhẹ nhàng như quán cà phê hay trồng trọt hoặc kim cương, đại loại thế.

- Trễ giờ luôn, chết toi lớp phó rồi !. Hà Nhi vừa chạy bộ trên mấy bậc cầu thang vừa rên rỉ. Hà Nhi là lớp phó mà, kiểu gì cũng bị phạt cho xem.

- Bộp !
... Sao bay tùm lum tùm la...
- Em... em có sao không ? Anh xin lỗi nha...
- Không sao,... Hà Nhi vừa nói vừa đưa tay lên chỉnh lại cái kính cận đang bị lệch trên mặt. Anh bị rớt tài liệu rồi kìa, để em...
- Ừ cảm ơn em.. Tại anh lo nhìn mấy tờ giấy nên không thấy em đi lên. - Anh Tuấn.

Các bạn có đoán được chuyện gì vừa xảy ra không. Một vụ va chạm sao bay lung tung. Một bên là nhóc mắt kính Hà Nhi. Còn đằng ấy là Anh Tuấn - người đang giữ chức phó bí thư đoàn trường, một nhân vật cao ráo đẹp trai, răng khểnh và đang học năm cuối. Nghe đâu hắn còn hoạt động ở lớp võ vào buổi tối trong trường nữa.

- Ah... là em à, hihi. Nụ cười tươi làm lộ ra chiếc răng khểnh tinh nghịch trên khuôn mặt Anh Tuấn.
- Dạ.. Hà Nhi lúng túng nhìn anh. Một phần vì lo trễ học, một phần là vì chuyện khác.
- Em nhắn lớp trưởng lớp em giúp anh nha, nộp danh sách các bạn đăng ký tham gia đêm hội ngày 20 tháng 11 cho anh. Nha em !. Lại một nụ cười nữa.
- Dạ, thôi em đi lên lớp nha, trễ giờ rồi !
- Ừ em đi.

Chỉ có cái đồng hồ treo tường là nhìn thấy một nụ cười bí ẩn trên mặt Hà Nhi lúc chạy vội vào lớp mà thôi.